23.Sai, Hôo-lî, kap Pa̍t-ê Iá-siù
Ū tsi̍t-kang, Sai kóng i pēnn kàu teh-beh sí lah, kiò sóo-ū ê tōng-bu̍t lóng lâi thiann i ê kau-tài.
Suann-iûnn lâi-kàu Sai ê tōng-kháu, khiā tiàm-hia, thiai kóng tsi̍t-khùn. Mî-iûnn mā lâi tīhia, iáu-būe lī-khui. Koh ū tsi̍t-tsiah gû-á-kiánn mā lâi lah. Tāi-ke lóng beh lâi thiann tāi-ông ê kau-tài.
Bô-jūa-kú, Sai ū khah hó lah. I tshut-lâi kàu tōng-kháu, khùann-tio̍h Hôo-lî tī gūa-kháu teh tán-hāu. “Lí ná-ē bô ji̍p-lâi khùann--gúa?” Sai mn̄g Hôo-lî.
“Tāi-ông ah, tshiánn lí liōng-kái. ” Hôo-lî kóng, “Gúa khùann-tio̍h tsē-tsē tōng-bu̍t ê kha-jiah, kan-ta ū ji̍p--khì--ê, bô tshut--lâi--ê. Tī ji̍p--khì ê tōng-bu̍t iáu-būe tshut--lâi tsìn-tsîng, gúa iáu-sī lâu tiàm gūa-kháu khah thò-tòng.”
Beh tiòng-kè khah kín, beh thuat-sin khah oh.