44. Hong kap Ji̍t-thâu
Tsi̍t-ê kûann-thinn ê tsá-khí, Hong kap Ji̍t-thâu nn̄g-ê teh tsènn kóng tàu-té sím-mi̍h lâng khah gâu. Bô-ì-tiong khùann-tio̍h tsi̍t-ê kùe-lōo-lâng kiânn--kùe--lâi. Ji̍t-thâu tsiū kóng, “Gúa ū tsi̍t-ê pān-huat ē-tàng hōo lán pí tsi̍t-ê-á kûan-kē. Khùann siánn-lâng ū tsâi-tiāu hōo hit-ê kùe-lōo lâng kā hiû-á thǹg--lo̍h--lâi, tsiū-sǹg i iânn. Tshiánn lí tāi-sing.” Kóng-suah, Ji̍t-thâu tsiū bih tiàm oo-hûn āu-piah.
Hong the̍h-tshut tsia̍h-ling-á la̍t, kut-la̍t tshue, piànn-miā thàu. M̄-kú, m̄-kúan Hong án-tsúann tshue, án-tsúann thàu, hit-ê lâng m̄-nā bô siūnn beh thǹg-sann, tian-tò kā hiû-á jú-giú jú-ân. Kàu-búe-á, Hong tsiū hòng-khì lah.
Ūann Ji̍t-thâu khai-sí tián kang-hu. I khin-khin sang-sang kā jia̍t-tsîng ê knghòng-siā--tshut--khì, hit-ê-lâng kám-kak jû-kiânn jú-ju̍ah, sûi kā hiû-á thǹg-tiāu.
Tsû-siông jia̍t-tsîng ê tùi-thāi pí giâm-khok ê ap-pik koh-khah ū hāu-kó!